Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ, người nồng nặc mùi rượu.

Bạn đang xem: Con đỉ yêu nghề

- Ừ, thì sao…

- Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.

Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”

- Cô cười cái gì? Cô làm gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?

- Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy buồn cười.

- Bao nhiêu tiền?

- 200, tiền phòng anh tự trả.

Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói với nó.

- Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về chỗ trọ của tôi đi…

Trời đất ơi… Đi chơi gái mà trả giá… Nó lại ôm bụng mà cười, đâu ra cái thằng cha khùng này vậy trời. Nhưng bỗng dưng nó lại muốn ngủ với thằng khùng này. Là đĩ, nó đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông. Nhưng một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng cha này, thì nó chưa từng thử qua.

- Về nhà ông, ông giết tôi rồi sao???

- Ờ… thì… cô không tin thì thôi… Tôi tìm người khác.

- Thôi được rồi ông kẹ… Đưa tiền trước đi.

- Không, chơi xong tôi đưa, đưa trước rồi cô bỏ chạy rồi sao.

Nó vừa cười vừa lắc đầu, leo lên chiếc xe wave tàu của hắn ta và băng qua những con đường Sài gòn vẫn còn sáng đèn mặc dù đã hơn 2h sáng.

Căn phòng trọ của hắn nằm trong dãy phòng bình dân, nhìn vẻ bề ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho những người cũng vất vả mới kiếm được tiền để chu toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó đang thuê cũng vậy.

Hắn nhẹ nhàng dắt xe vào phòng trọ, tránh gây ồn vì cũng đã hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có nhiều vật dụng và khá gọn gàng so với 1 thằng thanh niên sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn nhà.

- Cô… ngồi đó đi. – Rồi quay qua rót cho nó ly nước. Bỗng dưng nó thấy cảm động, hình như đây là lần đầu tiên có một thằng khách làng chơi rót cho nó 1 ly nước trước khi hành sự.

Nó đưa tay nhận ly nước từ hắn, khẽ nói:

- Anh… cởi đồ ra đi.

- Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm nhận được rõ ràng là cái quyết định kiếm 1 con đĩ của hắn chỉ xuất phát khi hắn say rượu, và bây giờ khi hơi men tan đi, hắn bắt đầu thấy rằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao…

Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi nhẹ nhàng giúp hắn cởi bỏ những chiếc nút của cái áo sơ mi sờn cũ. Nó và hắn bắt đầu cuộc mua bán của mình. Hắn vụng về. Rất vụng về. Với kinh nghiệm của một con đĩ, nó lờ mờ đoán rằng, có thể đây là lần đầu tiên hắn chạm vào thân thể của một người đàn bà. Tại sao người đó lại là nó???

Cuộc mua bán diễn ra chóng vánh và ngắn ngủi. Với một người không nhiều kinh nghiệm như hắn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:

- Anh có thể chở tôi lại chỗ hồi… - Câu hỏi ngưng lại, vì nó thấy hắn đã ngủ tự lúc nào. Có lẽ hơi men và hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ mình đang ngồi. Rồi bỗng dưng nó mỉm cười, nằm xuống bên cạnh hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người đàn ông vừa “chơi” nó.

Hắn là người khách duy nhất đêm nay của nó.

Sáng tỉnh dậy, nó thấy nét mặt lúng túng của hắn khi nhìn nó. Rõ ràng là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng hình như hắn không ngờ một việc như vậy lại có thể xảy ra.

- Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.

- Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?

- Tôi… quên mất, của cô đây. – Hắn lục lọi túi mình rồi móc ra 150 ngàn đưa cho nó. Nó cầm tiền, rồi lấy tờ 50 ngàn đưa lại cho hắn.

- Hôm qua tui khuyến mãi, giảm giá đặc biệt cho anh đó. Lần sau… nhớ ghé ủng hộ tui nữa nha. – Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Chỗ này cũng gần chỗ của tui.

Nó bỏ đi khi hắn vẫn còn đứng ấp úng không biết phải nói gì. 20 ngàn tiền xe ôm từ chỗ hắn về nhà nó. Lần đầu tiên nó đi khách với giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mày mất giá dữ vậy sao???

Lần thứ 2 nó gặp hắn.

Vẫn chiếc xe wave Tàu còn khá mới, vẫn bộ đồ sờn cũ. Và nó nhận ra hắn.

- Ah, anh muốn “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.

- Cô vẫn còn… đứng đây àh.

- Tui là gái đứng đường, không đứng đây thì đứng đâu.

- Có mấy lần, tui ghé kiếm cô, nhưng không gặp. Tưởng cô đi chỗ khác rồi.

- Cái gì??? Anh kiếm tui hả? Chi dạ?

- Thì … tôi muốn gặp cô.

- Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?

- Nhưng, ừm… hôm nay tôi hết tiền rồi, còn có 100 ngàn thôi. Nên tôi muốn cô đi ăn với tôi thôi. Được không?

Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay trở lại mời một con đĩ đi ăn. Đây đâu phải tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???

- Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.

Nó leo lên xe hắn ta và 2 người tấp vào một quán hủ tiếu gõ ven đường gần đó. Nó ăn 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 ngàn một tô, 20 ngàn cho bữa ăn của 2 người.

- Cô uống gì không?

- Có thùng trà đá kìa, bày vẻ làm cái gì cho tốn tiền.

Hắn chở nó lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số điện thoại của nó.

- Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng đường lên gái gọi đó hả??? – Nhưng rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.

Lần thứ 3 nó gặp hắn.

Vẫn trong căn phòng trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Nhưng khác ở chỗ: Hắn không say.

Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy.

Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề.

Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.

- Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.

Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi.

“Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”

Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.

Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn.

“Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi, nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”

- Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản thân ta.

- Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.

Lần thứ 6… 150 ngàn.

- Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?

- 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.

- Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.

- Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng… - Nó nói rồi bật cười.

- Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.

- Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.

- Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.

- Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.

- Em nói nhảm quá.

1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.

Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự về nhà.

- Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày.

Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.

- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.

Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.

6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.

- Lên xe đi, anh chở về.

- Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.

Hắn im lặng và chở nó về nhà…

- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?

Nó trâng trâng nhìn hắn.

- Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.

- Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.

- Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???

- Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?

- Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?

- Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.

- Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.

Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”

Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.

- Lại là người đó kiếm em?

- Ừ, thì sao?

- Em đừng đi.

- Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.

- Em đừng đi.

- Không. Em phải đi.

- Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…

- Không… Em xin lỗi.

- Anh… anh thật sự… anh…

- Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.

Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.

- Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.

Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.

Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…

Bỗng dưnghắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.

Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:

- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…

- Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??

- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…

1 năm sau…

Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…

Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.

Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…

Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…

“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

*

Cùng gặp gỡ và giao lưu nữ diễn viên
Huỳnh Mơ, ngườithủ vai nữ chính Lan trong phim ngắn "Một Con Đĩ... Yêu Nghề".

Phim ngắn "Một Con Đĩ... Yêu Nghề" đã tạo nên cơn sốt trên Youtube trong một thời gian dài, với hơn8.624.307 lượt xem. Có thể nói, đây là phim ngắn Việt Nam trên Youtube đạt lượt xem cao nhất từ trước đến nay. Trong đó, vai diễn nữ chính Lan trong phimđã tạo ấn tượng mạnhtrong suy nghĩ của nhiều người xem. Hôm nay, chúng tôi trân trọng gởi đến bạn đọc nội dung cuộc phỏng vấn đầy chất tự sự và chân thành của diễn viên Huỳnh Mơ - người đã thủ vai Lan trong phim ngắn "Một Con Đĩ...Yêu Nghề".


Chị nghĩ sao vềgame thủ
Việt
Nam?

Mơ không biết phải nói sao nữa, nhưng emtrai Mơđang học lớp 8cũng rất thích chơi game online, và bản thân của Mơ khi rảnh rỗi cũng chơi game để giải trí.Mơ nghĩ game cũng là một trò chơi đòi hỏisự suy nghĩ, nhạy bén, thậm chí logic và thông minh nữa. Nhưng không phải vì thế mà ham chơi không lo học hành. Phải cân nhắc giữa học hành, và công việc thì chơi game của game thủ mới thực sự “đã”.

*

Nếu một ngày không xa, chị nhận được lời mời đóng một phim ngắn về chủ đề “game online và game thủ” (cũng là đề tài xã hội), chị sẽ tham gia chứ?

Mơ sẽ tham gia chứ, nếu như nội dung bổ ích cho người xem. Đặc biệt lại nói về đề tài xã hội, thì Mơ luôn sẵn sàng.

Trong làng game online Việt Nam, có một game thủ đã xuất bản và phát hành một quyển sách mang tên"Đời game thủ". Được biết tác giả của quyển sách nàyđang dự định chuyển thể tác phẩm của mình thành phim ngắn. Và anh ta cũng đang có gắng liên lạc với chị,nếu liên lạc được, chị có xem xét nhận vai không?

Mơ sẽ rất vui vì được một người tin tưởng và giao vai. Nhưng Mơ sẽ đọc kịch bản rồi sẽ trả lời là nhận hay không? Quan trọng nhất là nội dung và nhân vật. Nếu giúp được bạn ý để thực hiện được đam mê của mìnhthì Mơ cũng rất sẵn sàng.

*

Sau khi hoàn thành vai diễn, chị có thể chia sẻ những gì đã phải trải qua được chứ?

Sau khi quay xong thì vấn đề đầu tiên là Mơ sẽ ngủ thật nhiều. Vì quay liên tiếp 3 ngày và cả đêm nên cơ thể của Mơ luôn trong tình trạng mệt mỏi, và thiếu ngủ. Cũng như sau khi hoàn thành vai diễn, nhân vật nữ chính luôn làm Mơ suy nghĩ, suy nghĩ từ khi đọc kịch bản, khi quay phim và sau khi quay vẫn còn ám ảnh Mơ suốt một thời gian dài.

Kể từ ngày phim được công chiếu, đặc biệt trên youtube, thì chị có bị tác động từ dư luận mạng không? Đặc biệt, từ phía gia đình và những người thân trong dòng họ dưới quê?

Một số phận của một con người, đang sống ở tầng lớp cuối cùng của xã hội Việt Nam, liệu họ có vượt qua được số phận không? Hay phải sống với nó trọn đời? Sau khi phim được công chiếu, thì Mơ có 2 tâm trạng.

Nhân vật của Mơ được các bạn đón nhận và ủng hộ. Nhưng bên cạnh đó thì những người thân trong dòng họ, gia đình, làng xóm ở dưới quê của Mơ có phản ứngvới phim. Trước đây và hiện tại thì Mơ đang theo đuổi đam mê với nghệ thuật cải lương, là một nghệ sĩ cải lương thì ai cũng biết hình ảnh phải “ngoan hiền” hơn. Nhưng Mơ lại tham gia một phim ngắn với tựa phim quá thực đến không thể nào “thực” so với một phim ngắn tại Việt Nam. Và thể hiện một nhân vật quá “đời” và có một vài cảnh nóng nữa. Nên mọi người ở quê cứ truyền tai nhau là: “Coi phim Huỳnh Mơ đóng chưa? Phim như phim sex à?".

Thực sự, ba mẹ của Mơ rất sốc và chịu áp lực lớntừ dư luận. Bản thân Mơ rất thương ba mẹ, nênstress nặng trongmột thời gian sau khi phim được công chiếu. Vì ngay cả em trai của Mơ học lớp 8, đi học, cũng bị bạn bè nó chọc.Thời gian khó khăn đó, chỉ có em gái Mơ (diễn viên Quỳnh Hằng) là người bên cạnh, chia sẻ, an ủi, và đồng cảm, cũng như phụ Mơ giải thích cho ba mẹ hiểu. Hiện tại, thì ba mẹ đã hiểu và thông cảm cho Mơ, nhưng vẫn chịu một phần áp lựctừ dư luận dưới quê. Dư luận mà.

*

Trong quá trình quay xuyên suốt thì chị ấn tượng cảnh quay nào nhất?

Trong phim ngắncó phân đoạn chàng trai nói:"Hôm nay cô đừng đi làm nữa được không?" - rồi nhân vật nữ trả lời: "Tôi làm gái mà, ngủ với ai mà chẳng vậy" -rồi cô chạy đi giấu những giọt nước trước mặt chàng sinh viên. Vì cô ta biết mìnhcó tình cảm với chàng trai, nhưng thay vì chấp nhận tình cảm đó để "hoàn lương" bắt đầu cuộc sống mới thì cô lại bỏ đi vì cô tayêu anh chàng sinh viên này và muốn anh ta có một cuộc sốngtốt đẹp hơn. Chỉ vì côthấy bản thân mình khôngxứng đáng với chàng trai. Phân đoạn nàyrất có ý nghĩa và luôn trong dòng suy nghĩ của Mơvề một cô gái "làm đĩ" nhưng tâm hồn không đĩ.

Được biết chị là nghệ sĩ cải lương, và trong một phân đoạn của phim ngắn có mở trích đoạnvở cải lương “Nửa Đời Hương Phấn”.Chị có thể so sánh giữa 2 nữ nhân vật này có điểm giống và khác như thế nào?

Vở cải lương “Nửa Đời Hương Phấn” chắc rằng nhiều nghệ sĩ đều biết. Điểm giống nhau thì cả hai đều làm “gái”. Cô gái trong phim ngắn thì làm “gái” để nuôi con và lo cho cuộc sống hay nói cách khác là “tự nguyện”. Còn với vở cải lương thì cô gái bị lừa gạt vào con đường “bán hoa”.Nhưng cả hai đều có chung sự hy sinh cho người thân yêu của mình, và mong muốn hạnh phúc cũng như những điều tốt đẹp nhất đến với gia đình của họ.

Mơ nghĩ qua 2 nữnhân vật trên cho ta những bàihọc về cách sống, làm người và sự trả giá của những sai lầm trong dòng mưu sinh. Nên giới trẻ ngày nay phải sống chậm lại để suy nghĩ, cân nhắc mà không phải sa vào những con đường không lối thoát.Nếu đã lỡ sai lầm thì phải vượt qua, phấn đấu thoát khỏi và sửa chữa những sai lầm. Để trở thànhmột người công dân tốt có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Và hy vọng xã hội sẽ tạo điều kiện giúp đỡ, quan tâm để họ làm lại từ đầu.

*

Qua quá trình làm việc trong ekip đoàn phim, chị cảm nhận như thế nào về nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Thạch (người đã biên kịch cho phim ngắn) và đạo diễn trẻ Trần Việt Hùng?

Nguyễn Ngọc Thạch là một nhà văn trẻ dám viết những đề tài nóng của xã hội Việt Nam, và được các bạn trẻ đón nhận rất nhiệt tình. Bản thân Mơ cũng thích quyển sách “Chuyển Giới” và truyện ngắn “Một Con Đĩ… Yêu Nghề” của Thạch. Chính vì đồng cảm câu chuyện của Thạch nên đã đồng ý tham gia phim ngắn này.

Với đạo diễn trẻ Trần Việt Hùng thì dám làm phim nói về đề tài nóng của xã hội. Hùng rất đam mê và nhiệt huyết. Chính vì lẽ đó đã thuyết phục Mơ tham gia phim. Thuyết phục ở đây là do khi đọc kịch bản thì Mơ biết sẽ có những cảnh nóng, nên hơi ngần ngại vì trước giờ chưa đóng như thế bao giờ. Hùng nói: “Sẽ né hết cảnh nóng khi quay”. Nhưng khi quay thì nếu không có cảnh nóng sẽ không ra phim.Mơ nghĩ kỹ rồichấp nhận tham gia vai diễn, vìnhân vật và nội dung của phim rất quan trọng. Mơ nhớ Hồ Cát Trắng (nam diễn viên chính đóng cùng) nói với mình khi quay cảnh nóng: “Chị có người yêu chưa? Nhìn chị ngại em cũng ngại theo”. Trắng cũnglà một đứa em học cùng khóa với em gái của Mơ, và chung trường với Mơ, nên khi quay cũng rất hợp ý.

Qua đây Mơ cũng gởi lời cảm ơn với Thạch và Hùng đã cho mình trải nghiệm một nhân vật gaygốc,xoáy sâu vàosố phận của một tầng lớp thấp của xã hội. Một nhân vật “rất đã” để diễn.

*

Được biết thì trong quá trình quay các phân đoạn liên quan đến cảnh nóng, thì cảnh sát địa phươngđã "ghé"quaxem. Chị có thể chia sẻ kỹ hơn về tình huống xảy ra lúc đó được chứ?

Lúc đó đoàn đang quay khoảng 5h sáng. Không biết lúc đó chủ nhiệm đoàn phim có xin quay đến sáng không, nên họ thấy quay khuya quá ghé qua xem, mà xem đúng lúc quay cảnh nóng. Lúc đó Mơ mặc quần cọc và chỉ mặc áo ngực nên cũng ngại choàng vội cái áo khoác. Sau khi được chủ nhiệm và đạo diễn giải thích nên họ cũng đồng ý, và để đoàn phim tiếp tục công việc.Lúc đó mọi người ai cũng mệt nên tranh thủ quay cho xong vì gần sáng rồi. Đó là một kỷ niệm không bao giờ quên với Mơ, và ekip đoàn làm phim.

Qua phim ngắn này, chị được gì và mất gì?

Qua phim này Mơđược nhiều bạn trẻ quan tâm và biết đến. Đặc biệt là các bạn trẻ đồng cảm với nhân vật trong phim, đó là niềm vui và hạnh phúc của cả diễn viên và ekip đoàn làm phim,đó là cái được.Cái Mơmất có lẽlà tinh thần và sức khoẻ. Mơsuy sụp tinh thần khi biết ba mẹmìnhbuồn rồimất ăn mất ngủ vì dư luận xung quanh phim ngắn mà mình đóng, Mơchịu áp lực đó nên rất buồn vàcảm thấy thương ba mẹ. Đã là diễn viên thì không aitránh khỏi dư luận, có kẻ ghét người thương. Quan trọng nhất là gia đình. Cũng may khi cókenh14.vnđăng bài "3 phim ngắn Việt chuyển thể từ truyện đầy cảm xúc", trong đó có phim ngắn "Một Con Đĩ... Yêu Nghề"thì ba mẹ của Mơcũng thoải mái hơn vì hiểu được con gáiđam mê và làm nghề chân chính.Còn những người không hiểuthì Mơkhông quan tâm, từ từ rồihọ cũng sẽ hiểu.

Sau phim thì Mơvẫn tiếp tục công việc bình thường. Vẫn miệt mài tham gia đóng phim truyền hình, quay hình ca cổ và cải lương cho các đài truyền hình, cũng như đi tỉnh hát phục vụbà con, nhiều nhất là ở tỉnh Tiền Giang.

*

Ngoài là phim ảnhthì chị còn đam mê với cải lương. Được biết, nghệ sĩ cải lương cần giọng hát và cả diễn xuất. Vậy khi nhập vai trong phim, chị có bị ảnh hưởng quá nhiều cách diễn đạt của một nghệ sĩ cải lương không?

Cải lương và phim ảnh khác nhau khi thể hiện nhân vật. Cũng may mắn là khi Mơ còn học ở trường
Sân Khấu Điện Ảnh đã tham gia đóng phim. Nên được trải nghiệm và rút được những kinh nghiệm quýkhi đi đóng phim.Với phim thì lối diễn xuất phải đời thường, và nhẹ nhàng hơn cải lương. Nên Mơ luôn ý thức và cố gắng càng đời thường, cũng như tự nhiên càng tốt. Do cải lương thường cách điệu, và cường điệu hóa nên đôi lúc hơi bị “lố” nếu đem vào phim. Cũng vì chỗ đó, Mơ gặp khó khăn về lời thoại, cách phát âm của cải lượng thì “nhấn trọng âm” nên hay bị liệu, Mơ cũng đang khắc phụ từ từ.

Cái quan trọng là tâm lý nhân vật, tìm hiểu lý lịch nhân vật, thì nhân vật mình thể hiện sẽ chinh phục được người xem. Vậy khi xem phim, mọi người ít ai nhận ra Mơ là nghệ sĩ cải lương đúng không?

*

Qua vai diễn này, chịmuốn gởi thông điệp nào đến vớimọi người không? Đặc biệt, những người người đang hành nghề “bán hoa”?

Thật ra mỗi ngườicó một hoàn cảnh sống khác nhau, nên Mơ không dám phê bình hay khen chê ai, và ai cũng là con người. Chỉ hy vọng mọi người ý thức hơn, quan tâm và sẻ chia với nhau nhiều hơn, để có thể giúp nhau vượt qua được khó khăn màvươn lên trong cuộc sống. Chính sự hà khắc và kỳ thị của một số người sẽ làm họ chơi vơi và không có điểm tựa để phấn đấu.

Xem thêm: Bạn Tên Gì Tiếng Nhật - Dịch Tên Tiếng Việt Sang Tiếng Nhật Như Thế Nào

Dù sao thì làm nghề “bán hoa” cũng là con người. Nên thông điệp mà Mơ muốn gởi đến các bạn đang làm nghề nàymong các bạn sẽ có ý thức để bảo vệ bản thân mình, nếu được hãy cố gắng vượt qua và thoát khỏi số phận của cuộc đời để có ý nghĩa hơn trongcuộc sống này.Vì Mơ đãtìm hiểu và đã trải nghiệm qua vai diễn trong phim ngắn này, nên cũng hiểu phần nào cuộc sống mà các bạn đang trải qua, thật khó nói bằng ngôn ngữ, mà chỉ có thể sẻ chia bằng cảm xúc.