Vai trò của Liên Xô đánh bại phát xít Đức thời Đại chiến Thế giới II được nhìn nhận như khoảnh khắc quang vinh nhất của đất nước.

Bạn đang xem: Tội ác của phát xít đức với phụ nữ


Thế nhưng bên cạnh đó còn một câu chuyện nữa là chuyện về các vụ binh sỹ Hồng quân Liên Xô hãm hiếp hàng loạt phụ nữ Đức trong những ngày cuộc chiến gần tàn.


Hoàng hôn buông xuống ở Công viên Treptower, ngoại vi Berlin. Tôi nhìn lên bức tượng tạc bóng lên bầu trời chiều tím.


Bức tượng cao 12 mét, mô tả một người lính Xô-Viết một tay cầm gươm, tay kia bế một bé gái người Đức và chân đạp lên hình chữ thập ngoặc bị đập vỡ.



Những phần cột của tượng đài cho thấy mức độ mất mát. Đứng từ những bậc thang trên cùng bạn có thể nhìn xuống đế tượng, nơi được thắp sáng như một đền.


Một tấm bia ghi dòng chữ những người lính Xô-Viết đã cứu nền văn minh Âu châu khỏi chủ nghĩa phát xít.


Binh lính của Stalin đã xâm hại số lượng không rõ bao nhiêu phụ nữ khi tiến vào thủ đô của Đức, tuy điều này hiếm khi được nêu ra sau cuộc chiến, dù là ở Tây Đức hay Đông Đức, và cũng là một chủ đề cấm kỵ ở Nga thậm chí cho tới tận bây giờ.


Truyền thông Nga thường cho rằng các vụ hãm hiếp chỉ là một chuyện hoang đường do Phương Tây dựng lên, dẫu cho trong số các nguồn tin nói về chuyện này có cả một cuốn sổ nhật ký do một viên sỹ quan Liên Xô trẻ tuổi lưu giữ.


Vladimir Gelfand, một trung úy người Do Thái từ miền trung Ukraine, đã viết cực kỳ thẳng thắn từ 1941 cho tới khi kết thúc cuộc chiến, bất chấp việc quân đội Liên Xô cấm viết nhật ký vì cho đó là vấn đề an ninh.


Bản viết tay tới nay vẫn chưa được xuất bản vẽ nên một bức tranh về sự xáo trộn trong các đạo quân, từ khẩu phần ăn thiếu thốn, dịch chấy rận, cho tới nạn trộm cắp, với cảnh binh lính trộm ủng của nhau.


Nguồn hình ảnh, VITALY GELFAND


Chụp lại hình ảnh,

Trung úy Vladimir Gelfand đã viết nhật ký bất chấp lệnh cấm trong quân đội Liên-xô


Trong tháng Hai 1945, Gelfand đồn trú cạnh đập sông Oder, chuẩn bị cho cuộc tiến sau cùng tới Berlin. Ông mô tả các đồng chí của mình đã bao vây và chiếm thế áp đảo ra sao trước một đội quân các chiến binh là phụ nữ.


"Những phụ nữ Đức bị bắt tuyên bố họ báo thù cho chồng họ đã tử trận," ông viết. "Phải tiêu diệt họ không thương xót. Lính của tôi xin được đâm lưỡi lê vào bộ phận sinh dục của họ, nhưng tôi chỉ ra lệnh xử tử."


Gelfand đi xe đạp loanh quanh ở sông Spree trong lần đầu tiên ông thử đi xe đạp, và bắt gặp một nhóm các phụ nữ Đức đang mang theo va ly, đồ đạc.


"Với nét mặt hoảng sợ, họ kể cho tôi nghe về những gì đã diễn ra trong đêm đầu tiên Hồng Quân tràn vào," ông viết.


"Họ thúc vào đây," một cô gái Đức xinh đẹp vén váy lên giải thích, "suốt đêm. Họ già rồi, một số người đầy mụn nhọt, tất cả đều leo lên người tôi và thúc vào - không dưới 20 người đàn ông," cô bật khóc nức nở.


"Họ hãm hiếp con gái tôi ngay trước mặt tôi," người mẹ cô gái nói thêm, "và họ sẽ trở lại, hãm hiếp nó lần nữa." Điều này khiến tất cả cũng hoảng sợ.


"Hãy ở lại," cô gái bỗng nhiên quăng mình vào tôi, "hãy ngủ với tôi! Ông có thể làm bất kỳ điều gì ông muốn, nhưng chỉ mình ông thôi!"


Nguồn hình ảnh, VITALY GELFAND


Chụp lại hình ảnh,

Gelfand đã ghi lại những gì nghe được từ nhóm các phụ nữ Đức, những người nói họ đã bị lính Hồng quân hãm hiếp


Vào lúc này, những người lính Đức đã bị kết tội tình dục cùng các tội ác khủng khiếp khác tại Liên bang Xô-Viết từ suốt gần bốn năm, và Gelfand nhận thức được mọi thứ trong quá trình tiến vào Berlin.


"Ông ấy đã đi qua nhiều ngôi làng, nơi phát xít Đức giết chết tất cả, kể cả trẻ nhỏ. Và ông ấy đã nhìn thấy bằng chứng các vụ hãm hiếp," con trai ông là Vitaly nói.


Các binh đoàn SS của Đức được coi là lực lượng đầy kỷ cương của dòng giống thượng đẳng Aryans, không bao giờ quan hệ tình dục với "untermenschen" - những giống người bị Phát xít Đức coi là hạ đẳng.


Thế nhưng lệnh cấm này bị phớt lờ, theo Oleg Budnitsky, một sử gia từ Cao đẳng Kinh tế Moscow. Các chỉ huy của Đức trên thực tế quá quan ngại về bệnh hoa liễu nên đã thành lập một chuỗi nhà thổ quân sự trên khắp các vùng lãnh thổ bị Đức chiếm đóng.


Khó để tìm được bằng chứng trực tiếp về việc lính Đức đã đối xử với các phụ nữ Nga ra sao - nhiều nạn nhân đã không sống sót - nhưng tại Bảo tàng Đức-Nga tại Berlin, giám đốc Jorg Morre cho tôi xem một bức ảnh được chụp tại Crimea lấy từ cuốn album thời chiến của một quân nhân Đức. Một xác chết phụ nữ nằm vắt ngang nền đất.


"Trông như người đó bị giết chết do hãm hiếp, hoặc sau khi bị hãm hiếp. Váy cô ấy bị kéo lên và tay để trước mặt," ông nói.


"Một bức tranh gây sốc. Chúng tôi đã có những lần trao đổi trong bảo tàng là liệu chúng tôi có nên đưa ra những tấm hình như thế không. Đây là cuộc chiến, là hành động bạo lực tình dục diễn ra ở đất Liên Xô có sự hiện diện của Đức. Chúng tôi đang trưng ra hình ảnh về cuộc chiến chứ không phải là nói về nó, để mọi người nhìn thấy chiến tranh."


Trong lúc Hồng Quân tiến vào nơi mà báo chí Xô-viết gọi là "hang ổ của quỷ dữ phát xít", các bích chương khuyến khích binh lính tỏ thái độ tức giận: "Chiến sỹ: anh đã ở trên đất Đức. Giờ báo thù đã điểm!"


Nguồn hình ảnh, Dorothy Feaver


Trên thực tế, chính ủy Quân đoàn 19, đơn vị tiến vào Đức theo đường Duyên hải Baltic, đã tuyên bố rằng một người lính Xô-Viết chân chính sẽ tràn ngập lòng căm thù tới mức sẽ cự tuyệt việc quan hệ tình dục với người Đức.


Khi tìm hiểu, nghiên cứu để viết cuốn sách "Berlin, Sự sụp đổ" đã xuất bản hồi 2002, sử gia Antony Beevor đã tìm được những tài liệu về tình trạng bạo lực tình dục trong hồ sơ lưu trữ quốc gia của Liên bang Nga. Chúng được mật vụ cộng sản NKVD gửi cho thượng cấp là Lavrentiy Beria hồi cuối năm 1944.


"Chúng đã được chuyển cho Stalin," Beevor nói. "Quý vị nhìn những điểm đánh dấu trên đó là có thể biết chúng đã được đọc hay chưa - các tài liệu này báo cáo về tình trạng hãm hiếp tràn lan tại Đông Phổ và cách mà nhiều phụ nữ Đức cố giết chết con mình, cố tự sát, để tránh cảnh bị hãm hiếp."


Một cuốn nhật ký thời chiến khác, lần này là do hôn thê của một quân nhân Đức cất giữ, cho thấy một số phụ nữ đã phải thích nghi với hoàn cảnh khốn khổ để có thể tồn tại.



Tự mô tả mình là "một cô gái tóc vàng với khuôn mặt nhợt nhạt, luôn mặc đúng một chiếc áo khoác đó", tác giả phác họa những bức tranh về những người hàng xóm sống trong hâm trú bom bên dưới tòa nhà gồm các căn hộ tập thể mà cô sống, trong đó có cả "một người đàn ông mặc quần xám và đeo kính mà nếu quan sát kỹ thì hóa ra lại là một phụ nữ trẻ" và ba phụ nữ là chị em ruột đứng tuổi hơn "đều là thợ may, đứng túm tụm với nhau như một khúc dồi lợn lớn".


Trong khi chờ đợi Hồng Quân tới, họ nói đùa với nhau "thà người Nga ở trên người còn hơn là người Mỹ trên đầu" - bị hãm hiếp còn hơn là bị bom ném trúng tan xương nát thịt. Thế nhưng khi lính tới căn hầm và lôi những người đàn bà ra, họ đã cầu xin người viết cuốn nhật ký là hãy dùng vốn tiếng Nga của mình để khiếu nại lên viên chỉ huy người Nga.


Nguồn hình ảnh,


Can đảm vượt qua sự hỗn loạn và những đống đổ nát trên đường phố, cô đã tìm được tới một viên sỹ quan cao cấp. Ông ta nhún vai. Bất chấp việc Stalin ban bố nghị định cấm có hành động bạo lực đối với dân thường, ông ta nói, "Nó vẫn diễn ra thôi."


"'Ông nói có ý gì? Người Đức đối xử với phụ nữ của chúng ta thế nào?', ông ta gào lên 'Chúng đưa em gái tôi đi và...' Người sỹ quan trấn an người lính và đưa họ ra ngoài."


Nhưng khi người viết nhật ký bước ra ngoài hành lang xem họ đã đi chưa, thì những người lính đã nằm chờ sẵn và tóm ngay lấy cô. Cô bị hãm hiếp dã man và gần như chết ngạt. Những người hàng xóm kinh hoàng, mà cô gọi là "những cư dân sống trong hang" đã đóng chặt cửa hầm.


"Cuối cùng cánh cửa sắt mở ra. Mọi người nhìn tôi chằm chằm," cô viết. "Tất vớ tôi tụt xuống sát giày, tôi vẫn còn đang nắm chặt phần sót lại của thắt lưng nẹp tất. Tôi gào lên 'Các người thật khốn kiếp! Chúng nó hãm hiếp tôi ở đây hai lần và các người bỏ mặc tôi nằm đây như một đống rác!"


Rốt cuộc người viết cuốn nhật ký nhận ra rằng cô cần tìm một "sói dữ" để giúp tránh được "lũ đàn ông thú dữ" và các vụ hãm hiếp tập thể.


Mối quan hệ giữa kẻ tấn công và nạn nhân dần trở nên bớt bạo lực, và chuyển sang có tính thỏa thuận, dàn xếp hơn. Cô đã ngủ với một sỹ quan cao cấp từ Leningrad và cùng nói chuyện văn học và ý nghĩa cuộc sống với nhau.


"Không thể nói là viên thiếu tá đó hãm hiếp tôi," cô viết. "Tôi làm vậy để đổi lấy thịt heo bacon, bơ, đường, nến, thịt hộp ư? Về khía cạnh nào đó thì tôi tin là tôi làm vậy thật. Thêm nữa, tôi thích viên thiếu tá đó và ông ấy càng ít ham muốn tôi với sự ham muốn của một người đàn ông thì tôi càng thấy thích ông ta như một con người hơn."


Nhiều người hàng xóm của cô cũng có những mối quan hệ tương tự với những người đang tới chinh phục Berlin đổ nát.


Khi cuốn nhật ký được xuất bản tại Đức hồi 1959 với tiêu đề "Một phụ nữ ở Berlin", những thừa nhận thẳng thắn về cách chọn tồn tại của cô đã bị công kích nặng nề là "bôi nhọ danh dự" phụ nữ Đức. Không ngạc nhiên gì khi tác giả đã không đồng ý cho tái xuất bản cuốn sách cho tới sau khi mình qua đời.


Nguồn hình ảnh, Dorothy Feaver


Chụp lại hình ảnh,

Nay 90 tuổi và sống tại Hamburg, bà Ingeborg kể về những ngày kinh hoàng khi bà mới 20 tuổi, sống cùng mẹ tại Berlin và chứng kiến đội quân Xô-viết tiến vào thành phố đổ nát


70 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, nghiên cứu mới về tình trạng bạo lực tình dục do toàn bộ các lực lượng Đồng minh thực hiện, gồm cả lính Mỹ, Anh, Pháp và Liên-Xô, vẫn đang được tiến hành.


Năm 2008, bộ phim Anonyma được dựng dựa theo cuốn nhật ký "Một phụ nữ ở Berlin" với sự có mặt của diễn viên Đức nổi tiếng Nina Hoss. Bộ phim đã tạo tác động nhẹ nhàng ở Đức và nó khuyến khích nhiều phụ nữ đứng ra nói về những gì họ đã phải trải qua trong quá khứ.


Các vụ hãm hiếp đã ảnh hưởng tới rất nhiều phụ nữ trên toàn Berlin. Con số thường được nhắc đến là khoảng 100 ngàn phụ nữ tại Berline và hai triệu phụ nữ trên toàn Đức.


Tại Đức, việc nạo phá thai là bất hợp pháp theo Điều 218 Đạo luật Hình sự, nhưng Martin Luchterhand từ Cục Lưu trữ Quốc gia nói "đã có không gian mở ra cho những phụ nữ này, bởi đó là tình thế đặc biệt xảy ra sau các vụ hãm hiếp lan tràn hồi 1945".


Chúng ta có thể không bao giờ biết được quy mô thực sự của các vụ hãm hiếp này. Các phiên xử tòa án binh Xô-Viết và các nguồn khác hiện vẫn chưa được giải mật.


Quốc hội Nga gần đây mới thông qua luật theo đó quy định bất kỳ ai nói xấu hồ sơ của Nga trong Đại chiến Thế giới II sẽ bị phạt và đi tù tới năm năm.


Vera Dubina, một nhà sử học trẻ tuổi từ Đại học Nhân văn ở Moscow nói cô không biết gì về các vụ hãm hiếp cho tới khi được một học bổng và tới Berlin học. Sau đó cô đã viết một bài về chủ đề này nhưng không được đăng.


"Mọi người chỉ muốn nghe về chiến thắng vinh quang của Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại và nay thì ngày càng khó có thể nghiên cứu đầy đủ được về chủ đề này."


Lịch sử được viết lại cho phù hợp với cách tuyên truyền hiện tại. Đó là lý do khiến những lời kể nhân chứng trực tiếp quý giá tới đâu.


Bị mê hoặc bởi những luận thuyết của Đế chế thứ 3, nhiều phụ nữ Đức đã từ bỏ thiên chức trong gia đình, tham gia vào các cuộc tàn sát chủng tộc, trở thành những công cụ giết người man rợ của chế độ phát xít.

Trong tác phẩm "Furies of Hitler" xuất bản năm 2014, nữ sử gia người Anh Wendy Lower đã tiết lộ vai trò quan trọng của nhiều phụ nữ Đức trong các kế hoạch tội ác man rợ của phát xít Đức, theol’Express.

"Tại thời điểm cuộc chiến mới diễn ra, tôi mới 25 tuổi và sống theo sự chỉ đạo tuyệt đối của chồng là một sĩ quan cao cấp của lực lượng mật vụ SS, người có nhiệm vụ chỉ đạo các vụ hành quyết người Do Thái. Để khẳng định mình không thua kém đàn ông, tôi đã quyết định giết 10 người Do Thái, trong đó có 6 trẻ em", Erna Petri, vợ của một sĩ quan SS cấp cao, thú nhận.

*

Nữ đao phủ Erna Petri. Ảnh:l"Express.

Theo nhà sử học Johann Chapoutot,Erna Petri chỉ là một trong số nửa triệu phụ nữ Đức tham gia vào các hoạt động diệt chủng của Hitler mà sử sách ít đề cập đến. Không có những phụ nữ này, "Đế chế thứ 3" của Đức Quốc xã khó có thể tồn tại.

Ngay từ tháng 7/1932, những phụ nữ Đức đã bày tỏ thái độ ủng hộ tuyệt đối với Hitler. Trong cuộc tổng tuyển cử Quốc hội, họ đã đóng góp 6,8 triệu phiếu (ngang bằng với số phiếu của các cử tri nam) giúp đảng Quốc xã NSDAP giành thắng lợi áp đảo với 230 ghế trong nghị viện.

Tuy nhiên, tại thời điểm đó, nhiều phụ nữ Đức ủng hộ Hitler chỉ đơn thuần với niềm tin rằng ông ta có thể đem lại cơ hội phát triển kinh tế, xã hội cho đất nước, mà không ngờ rằng đến một ngày chính họ sẽ trở thành những cỗ máy giết người tàn bạo nhất trong lịch sử của chế độ phát xít.

Những bài phát biểu của Hitler sau đó về chủ nghĩa xã hội quốc gia đã kích động tham vọng của nhiều thiếu nữ Đức trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết. Đến năm 1939, đã có hơn 10 triệu phụ nữ tham gia vào các chi hội Liên hiệp phụ nữ xã hội quốc gia ủng hộ Hitler (so với hai triệu vào năm 1935).

Không thể trực tiếp cầm súng ra chiến trường, những phụ nữ này luôn cho rằng cơ hội tốt nhất để họ khẳng định mình là tham gia vào một hoạt động cũng không kém phần quan trọng so với chiến đấu, đó là kế hoạch tàn sát người Do Thái do Quốc trưởng trực tiếp ra lệnh.

*

Nữ đao phủ Johanna Altvater và chồng. Ảnh:l"Express.

Những nữ đao phủ máu lạnh


"Một khi bị đầu độc bởi tư tưởng phát xít và nhúng tay vào tội ác, nhiều phụ nữ Đức đã nhanh chóng trở thành những sát thủ máu lạnh không thua kém những viên sĩ quan Gestapo tàn bạo nhất",Johann Chapoutot khẳng định.

Erna Petri đã giết 6 trẻ em Do Thái trong khi gặp chúng trốn khỏi một trại tập trung trên đường đi chợ về. Petri đã cho kẹo và dẫn chúng vào rừng, xếp chúng đứng cạnh miệng hố và bắn chết từng đứa trẻ một. Giải thích trước tòa về tội ác của mình, bà mẹ Quốc xã hai con cho biết: "Tôi làm thế để giúp chúng".

Johanna Altvater là một nữ sát nhân độc ác khác của Hitler. Nữ đao phủ này được biết đến với các hành động bạo lực với trẻ em như ném các bệnh nhi từ nhà cao tầng xuống đất, hoặc dụ dỗ trẻ em bằng kẹo ngọt, khi chúng mở miệng sẽ dùng súng lục bắn vào miệng.

Một lần Alvater vào trại tập trung, ra hiệu cho một đứa trẻ Do Thái lại gần, rồi bất ngờ bóp cổ. Sau đó Alvater giữ hai chân của đứa trẻ thật chặt và đập đầu nó vào tường liên tục, trước khi thả đứa trẻ bất động dưới chân người bố bất hạnh vừa chạy đến và bất lực chứng kiến cái chết của con mình.

Ilse Koch là nữ đao phủ nổi tiếng với biệt danh "Quái thú Buchenwald" bởi thú vui giết các tù nhân tại trại tập trung Buchenwald một cách tàn độc.

Ilse Koch sử dụng việc xăm mình để phân loại tù nhân. Sau khi vết xăm đã liền sẹo và lên màu, nữ đao phủ ác độc bắt tù nhân phải cởi hết áo để xem "sản phẩm". Nếu chúng đẹp, Ilse Koch sẽ đem những tù nhân xấu số đi hành quyết rồi lột lấy vùng da đó để làm đồ lưu niệm như găng tay, ví và đồ bọc sách.

Bên cạnh những nữ sát thủ máu lạnh trên, còn rất nhiều phụ nữ tuy không trực tiếp hành quyết nạn nhân, nhưng tội ác của họ được đánh giá còn nhẫn tâm hơn nhiều lần. Họ chính là các nữ y tá và hộ sinh phục vụ trong các bệnh viện của Quốc xã.

Cácnữ y tá giết người bằng cách tiêm thuốc độc, hành vi mà họ cho rằng đơn giản là ban phát cái chết nhân đạo. Tại các bệnh viện ở miền Nam nước Đức, theo ước tích mỗi ngày có 70 bệnh nhân Do Thái không đủ sức lao động, hoặc bệnh nặng, được lựa chọn tiêm thuốc độc để đỡ tiền điều trị.

Các nữ hộ sinh thìbịa ra các bệnh tật của thai nhi, buộc các phụ nữ đang mang những thai nhi không thuần chủng Arynan phải phá thai và khiến họ bị vô sinh. Ngay từ đầu, những phụ nữ này đã quyết định sự sống và cái chết của những đứa trẻ chưa chào đời một cách tàn nhẫn.

Xem thêm: Bắn Súng Sơn The Bcr - Danh Sách 10 Địa Điểm Bắn Súng Sơn Thú Vị Ở Tp

"Thù ghét là một tình cảm thiêng liêng, đây là điều mà chúng tôi được đào tạo khi trở thành các y tá phục vụ quốc gia. Những cái chết mà chúng tôi mang đến cho họ (những bệnh nhân Do Thái) đơn giản chỉ là hành động nhân đạo", Erika Ohr, nữ y tá 25 tuổi, khai tại tòa án Nuremberg.