(Dân trí) - Những câu chuyện cảm động sau đây xảy ra sinh hoạt nước Nhật tuy thế đã viral trên khắp nắm giới. Mỗi mẩu chuyện đều khiến người nghe cảm rượu cồn và muốn… nhảy khóc.

Bạn đang xem: Những câu chuyện cảm đông nhất thế giới


Hachiko chú chó trung thành 10 năm đợi chủ

Có lẽ mẩu chuyện cảm động được viral nhiều tốt nhất và được rất nhiều người dân trên quả đât nhớ cho nhất về giang sơn mặt trời mọc, chính là câu chuyện về chú chó Hachiko. Năm 1924, giáo sư Hidesaburo Ueno huấn luyện và đào tạo ở khoa nông nghiệp & trồng trọt của ngôi trường Đại học Tokyo đã download chú chó nhỏ tuổi Hachiko.

Chú chó Hachiko giữa những ngày mon cuối đời năm 1935

Mỗi buổi sáng, Hachiko đầy đủ đi theo gs Ueno tới nhà ga Shibuya nhằm tiễn ông tới vị trí làm việc. Đến chiều, Hachiko lại đi ra sân ga để chờ đợi ông Ueno trở về. Phần đa ngày kia cứ diễn ra đều đặn, đổi thay một nhịp sinh sống quen thuộc đối với Hachiko, cho tới một tháng ngày 5/1925, ông Ueno bị một đợt đau tim chợt ngột, và qua đời ngay tận nhà trường.

Sau ngày số phận đó, từng ngày, Hachiko vẫn tới công ty ga để chờ đón ông công ty trở về theo đúng nhịp cũ. Hachiko lộ diện đúng cơ hội tàu vào ga vào cuối buổi chiều nhằm tìm một láng dáng rất gần gũi giữa dòng fan đang gấp rút trở về nhà cơ hội cuối ngày. Từng ngày sau thời điểm ông Ueno qua đời, Hachiko luôn luôn đều đặn có mặt tại nhà ga suốt… 9 năm 9 tháng 15 ngày cho tới khi chết…

Năm 1932, một sv cũ của ông Ueno được nghe về Hachiko - chú chó trung thành. Anh sinh viên đã đi vào thăm chú chó và tiến hành những bài viết về sự trung thành tuyệt vời của Hachiko. 1 trong những những bài viết này đã làm được đăng sở hữu trên tờ nhật trình Asahi Shimbun - một tờ nhật báo danh tiếng ở Tokyo và nhận được sự quan liêu tâm rất to lớn của độc giả.

Ngày Hachiko qua đời tại nhà ga Shibuya

Kể trường đoản cú đó, ban đầu có đa số người mang đồ ăn đến mang lại Hachiko tận nhà ga trong những lúc chú chó chờ đợi chủ từng ngày. Hachiko trở nên một hiện tượng trên khắp nước Nhật. Lòng trung thành của Hachiko cùng với ông công ty đã khiến cho người dân Nhật cảm hễ và là biểu tượng cho lòng trung thành, sự tận tâm đối với gia đình, cũng là vấn đề mà mọi fan dân Nhật hầu như đề cao.

Câu chuyện về Hachiko cho tới giờ vẫn đang còn sức sống gắn bó trong đời sống văn hóa truyền thống Nhật bản bất kể những thập kỷ vẫn trôi qua, người lớn vẫn kể mẩu chuyện về Hachiko mang đến trẻ nhỏ nghe, những nghệ sĩ điêu khắc khét tiếng của Nhật đã từng có lần tạc tượng chú.

Hachiko trong viện bảo tàng

Người ta đã và đang dựng tượng Hachiko tận nhà ga Shibuya, tức thì tại cửa ngõ chính vào nhà ga. Cửa ngõ này cũng chọn cái tên là “cửa Hachiko”.

Trong đời sống văn hóa đại bọn chúng Nhật Bản, Hachiko sẽ trở đề xuất quen thuộc, chú chó trung thành đã xuất hiện một trong những bộ phim, đầy đủ cuốn truyện tranh, chọn cái tên cho hồ hết tuyến xe buýt nhưng trước đây mỗi ngày Hachiko sẽ đi. Câu chuyện về Hachiko còn được xung khắc họa lại trong bộ phim hợp tác Anh - Mỹ “Hachi: A Dog"s Tale” (2009).

Trailer phim “Hachi: A Dog"s Tale” (2009)

“Ông cầm cố phóng xạ” tình nguyện sinh sống lại 1 mình để âu yếm vật nuôi trong vùng lây nhiễm xạ

Khi toàn bộ mọi bạn sơ tán khỏi quanh vùng bị nhiễm phóng xạ làm việc tỉnh Fukushima, một mình “ông vắt phóng xạ” xoay trở lại, để chăm lo cho bọn vật nuôi bị quăng quật lại phía sau. Câu chuyện về ông đã gấp rút lan truyền với gây xúc động đối với người dân Nhật.

“Ông vắt phóng xạ” Naoto Matsumura

Nỗi đau với sự mất mát ập tới sau thảm hại kép hễ đất, sóng thần xảy ra ở Nhật bạn dạng hồi năm 2011 đã có phản ánh qua nhiều bộ phim truyền hình tài liệu. Mặc dù vậy, đằng sau những bi kịch đó, người ta bắt gặp những mẩu truyện cảm động.

Một trong những câu chuyện như vậy kể về người bầy ông 55 tuổi - ông Naoto Matsumura - một công nhân kiến tạo sống trong vùng nhiễm xạ.

Ông Naoto đã thuộc mọi người lên con đường đi di tản sau khi khoanh vùng sinh sinh sống cũ trở buộc phải hoang tàn cùng nhiễm xạ, mà lại rồi trong một lượt quay trở về, phần nhiều gì được thấy đã khiến ông đưa ra quyết định ở lại để âu yếm cho các vật nuôi còn tồn tại sau thảm họa. Rất nhiều vật nuôi này không còn được chủ siêng sóc, đã phải nhìn thấy với nguy cơ chết đói, bị tiêu diệt khát.

Kể tự bấy mang đến nay, đang 5 năm trôi qua và ông vươn lên là “người bảo hộ” mang đến những loài vật bị bỏ lại ở thị trấn Tomioka, quận Futaba, thức giấc Fukushima. Quay trở lại vùng lây lan xạ, nạp năng lượng ở trong môi trường thiên nhiên nguy hiểm, độc hại, mà lại ông Naoto cho thấy ông không sợ hãi điều gì, vị tuổi ông đã tăng cao và thực tế là sau 5 năm sống tại đây, cả ông và bọn vật nuôi vẫn sẽ khỏe mạnh.

Ông Naoto vẫn nhớ giây lát ông tài xế trở về Fukushima, thiết bị nuôi vào nhà vẫn tồn tại đang bị xích lại vì fan ta ai ai cũng nghĩ sẽ sớm xoay trở về, nhằm rồi vội vàng vã ra đi và quên mất vật nuôi của bản thân mình đang bị vứt lại phía sau.

Đi cho đâu, ông cũng nghe thấy tiếng động vật hoang dã tru, rống khôn xiết thảm thiết vì đói khát. Ngay lập tức lập tức, ông hợp tác vào đến chó, mèo ăn uống. Gia súc thì ông thả ra nhằm chúng hoàn toàn có thể tự đi tìm kiếm ăn.

Đã có những người dân được cắt cử nhiệm vụ tìm về Fukushima nhằm kết liễu cuộc sống thường ngày của đàn gia súc vị thịt của rất nhiều con thứ này bị cho rằng không thể ăn được với nếu để bọn chúng sống thì cũng không người nào chăm sóc.

Ông Naoto đã ngăn việc này lại và xác nhận nhận lời chăm lo đàn gia súc, bởi: “Nếu họ thịt những con vật này để đưa thịt, tôi đã không do dự gì, do đó là cuộc sống. Nhưng mà giết chúng chỉ vì hy vọng chúng bị tiêu diệt đi ư? cấp thiết nào!”.

Câu chuyện về ông Naoto Matsumura vẫn ngay chớp nhoáng thu hút sự quan tiền tâm của khá nhiều người dân Nhật, đã có những người tìm đến đây có theo đồ gia dụng ăn, nước uống để cung ứng cuộc sống thường xuyên nhật của ông Naoto. Ban đầu, họ cũng rụt rè khi tìm về vùng khu đất nhiễm phóng xạ, cũng như ông trong ngày mới trở về.

Nhưng dần dần, những người không hề quá sốt ruột nữa và thường xuyên quay trở về tìm ông. Hiện tại tại, vẫn chưa xuất hiện ai muốn quay trở về đây sinh sống hệt như ông Naoto, cùng ông thế vẫn ngày ngày 1 mình chăm sóc đàn gia súc: “Tôi xuất hiện và khủng lên ở thị trấn Tomioka. Khi tôi chết, tôi sẽ bị tiêu diệt ở Tomioka”.

Ông nuốm Naoto được tín đồ dân Nhật điện thoại tư vấn là “ông ráng phóng xạ” vì những bài kiểm tra y tế đã cho thấy trong khung hình ông, độ đậm đặc phóng xạ cao cấp 17 lần người thông thường và ông thế cũng là tín đồ phơi lây lan phóng xạ nhiều nhất sinh sống nước Nhật. Ông Naoto biết phóng xạ rất nguy nan nhưng ông nhận định rằng ở tuổi của mình, không còn có gì để phải quá băn khoăn lo lắng nữa.

Ông nhận định rằng để ông rất có thể chết vày phóng xạ, cần phải 30-40 năm nữa, mà trước khi điều ấy xảy ra thì quy luật tự nhiên và thoải mái về tuổi tác đã đi vào tìm ông trước rồi, bởi vậy, không cần thiết phải sợ hãi.

Những bạn tình nguyện tìm tới đây đều phân biệt rằng ông Naoto là một trong những người rất hài hước, chính điều ấy đã giúp ông vẫn sống hào hứng và khỏe khoắn trong một môi trường ô nhiễm và độc hại và cô đơn.

Đoạn phim ngắn có tác dụng về cuộc sống thường ngày của ông Naoto Matsumura

Cả chuyến tàu vắng tanh lặng hoạt động chỉ vì… một hành khách

Gần đây, báo chí trái đất lại theo luồng thông tin có sẵn tới thêm một mẩu truyện giàu tính nhân văn làm việc nước Nhật, xoay quanh một chuyến tàu yên lặng vẫn gia hạn hoạt đụng chỉ vì chưng một hành khách. Chuyến tàu này chỉ có hai điểm dừng, một điểm dừng để đón một con gái sinh trung học tập từ nhà đến trường và một điểm điểm dừng để tiếp nữ sinh này từ trường về nhà.

Nữ sinh duy nhất sử dụng dịch vụ ở công ty ga Kami-Shirataki

Đã vài ba năm nay, con gái sinh này là hành khách duy nhất mong chờ chuyến tàu ở nhà ga Kami-Shirataki, nằm tại thị trấn Engaru, trên hòn đảo thuộc vùng cực Bắc của Nhật bạn dạng - hòn đảo Hokkaido. Chuyến tàu này một ngày hoạt động hai lần, mục đích chính là để chạy qua nhà ga Kami-Shirataki đón cô phụ nữ sinh cho trường và tiếp nối đưa cô về nhà.

Câu chuyện thoạt nghe có vẻ như cổ tích, tuy vậy đó đó là một “chuyện lạ tất cả thật” ở nước nhà Nhật Bản, khi tập đoàn lớn Đường sắt Nhật bản - đơn vị chức năng chịu trách nhiệm vận động toàn bộ hệ thống đường fe trên mọi nước Nhật - từ thời điểm cách đó 3 năm đã giới thiệu một ra quyết định chưa từng gồm tiền lệ.

Tại thời khắc đưa ra quyết định, lượng hành khách mà nhà ga Kami-Shirataki giao hàng đã sụt bớt đáng kể bởi nơi phía trên quá hẻo lánh, ít fan qua lại. Đáng lẽ, chuyến tàu này đã trở nên dừng hoạt động nhưng fan ta nhận được thông tin rằng vẫn còn đó một du khách cần thực hiện chuyến tàu này mỗi ngày, đó là 1 nữ sinh trung học.

Nhà ga Kami-Shirataki vào một ngày đông

Vì vậy, fan ta đã đưa ra quyết định vẫn bảo trì hoạt cồn của chuyến tàu để ship hàng cô nữ sinh cho tới ngày cô nàng tốt nghiệp trung học. Lịch trình của chuyến tàu thậm chí còn còn được kiểm soát và điều chỉnh theo thời hạn biểu của cô ý gái.

Danh tính của đàn bà sinh trung học tập được giữ kín nhưng fan ta cho thấy rằng tới tháng 3 này, cô sẽ tốt nghiệp trung học, sau đó, bên ga Kami-Shirataki sẽ đóng cửa vĩnh viễn sau khi đã xong xuôi những năm tháng ship hàng vị khách hàng cuối cùng.

Khi mẩu truyện này được share trên social thế giới đông đảo ngày sát đây, bạn ta đã cực kỳ ngưỡng mộ ra quyết định của tập đoàn Đường sắt Nhật bản khi họ đề cao việc học tập dù chỉ là của một cá nhân.

Những chuyến tàu cao tốc trên không của Nhật bản vẫn đang liên tiếp mở rộng lớn trên khắp giang sơn và dần sửa chữa những chuyến tàu già nua, lâu đời nhưng trong khi những chuyến tàu tân tiến vẫn chưa kịp tới một vài vùng quê hẻo lánh, thì những nhà ga xưa cũ như Kami-Shirataki vẫn quan trọng đối với một số trong những người.

Trong khi đông đảo tuyến đường sắt xưa cũ của Nhật đã ở vào gần như ngày tháng chuyển động cuối cùng, thì mẩu chuyện về một cô bé và dịch vụ đặc biệt quan trọng mà công ty ga Kami-Shiratki giành riêng cho cô sẽ tiến hành nhớ cho như một kết quả cuối cùng đẹp về cách biểu hiện tận trung tâm phục vụ tính đến những tiếng khắc cuối cùng - một tinh thần, một cách biểu hiện rất… Nhật Bản.

Một bản nhạc lừng danh của Nhật - Merry Christmas Mr.Lawrence - Ryuichi Sakamoto (Trio)

Hy vọng những câu chuyện ngắn cảm đụng này giống hệt như những dòng nước mát lạnh lẽo bồi đắp thêm vào cho tâm hồn mỗi chúng ta…


Câu chuyện cảm cồn thứ nhất

Thành tích học tập tập của nó rất tốt. Thân phụ nó là nông dân, thường xuyên chân đất, đầu đội nón cói tới thăm nó. Ông đứng quanh đó nhìn nó cười cợt ngây ngô. Nó buồn chán nói: “Cha không được phép sắp tới đây nữa nhé“.

Cha nó lặng ngắt gật đầu….

Sau đó, nó vào đại học, rồi thâm nhập vào chủ yếu trị, bị tóm gọn giam vào ngục, bị tịch thu tài sản.

*
Cha mẹ luôn luôn yêu thương nhỏ theo cách tuyệt đối hoàn hảo nhất (ảnh:unsplash)

Cha nó lại đến thăm, mặc cỗ comple trọn vẹn không phù hợp với người, đứng ngoài hành lang cửa số nhìn nó cười cợt một giải pháp ngốc nghếch: “Sợ nhỏ mất mặt, yêu cầu đi mượn đó“.

Nó ko nói gì, hai hàng lệ rơi lã chã…..

Câu chuyện cảm đụng thứ 2

Nó và phụ vương gắn bó tới lớn. Nó thường hỏi: “Tại sao thân phụ không tìm chị em kế mang đến con?”

Cha nó chỉ luôn luôn mỉm cười và nói: “Cả đời này, ta chỉ yêu một mình mẹ con“.

Sau đó, nó khủng lên lập gia đình, cha nó nói ao ước kết hôn. Nó cực kì tức giận tấn công người bầy bà kia một chiếc thật đau, mắng cha nó là đồ lừa đảo.

Từ đó, phụ thân không khi nào đề cập cho tới chuyện này nữa.

Nhiều năm sau đó, cha nó qua đời. Khi sắp xếp lại di vật thời điểm còn sinh sống của cha, nó phát hiện tại một bức ảnh mình lúc nhỏ, phía sau là dòng chừ mờ mờ tang thương: “Con trai của bạn, coi như nhỏ mình“.

Câu chuyện cảm hễ thứ 3

Cô ước ao đan bộ quà tặng kèm theo bạn trai một dòng khăn quàng cổ. Từng ngày tỉ mẩn cẩn trọng đan rồi lại cởi ra cứ vậy nên mất cả tháng trời. ở đầu cuối cũng trả thành.

Lớn lên trong phong lưu phú quý, đó là chiếc khăn quàng trước tiên đích tay cô làm. Cô ảo tưởng, mộng mị nghĩ tới vẻ phương diện mừng vui khi cảm nhận quà của người chúng ta trai.

Tối hôm hoành thành tác phẩm, cô hạnh phúc đưa đến quàng lên cổ các bạn trai. Các bạn cô tuyệt vọng và chán nản bỏ ra và nói: “Anh không thích quàng khăn. Không chỉ có thế cái này màu sắc xấu thế“.

*
Phía sau từng cô con gái tuyệt vời là một trong những người thân phụ thực sự tuyệt vời và hoàn hảo nhất (ảnh:unsplash)

Trong nháy đôi mắt lòng cô thấy hụt hẫng, chán nản. Trở lại nhà, cô tuyệt vọng và chán nản quăng dòng khăn lên ghế sa lon.

Cha cô đi làm về, nghĩ về rằng kia là giành cho mình, bắt buộc cầm lấy quấn cổ cùng mỉm cười cợt một bí quyết hạnh phúc.

Cô quay người lại, nước đôi mắt ngân ngấn lệ nhìn cha.

Câu chuyện cảm động thứ 4

Ngày nọ, sau khoản thời gian đọc được một bài viết về mẹ, cậu con trai cảm động hotline điện về nhà.

Lần đầu tiên, cậu nói với mẹ: “Mẹ ơi, nhỏ yêu mẹ“.

Đầu dây bên kia, mẹ cậu mỉm cười cùng nói :”Nói đi, con mong mua gì, bao nhiêu tiền?”

Con trai nói, không muốn gì cả, chỉ cần nhớ mẹ nên gọi.

Mẹ cậu hối hả hỏi, con bị sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Đừng nghĩ quẩn lung tung.

Cậu con trai giải ưng ý một hồi, sau cuối mẹ cậu miễn cưỡng tin.

Cúp điện thoại, cậu nam nhi nước mắt nhạt nhòa lấm lem khuôn mặt.

Câu chuyện cảm động thứ 5

Một cậu nhỏ xíu học trung học bị nghiện trò chơi online nên thường xuyên trèo tường ra ngoài đi chơi vào ban đêm.

Ngày nọ, như thường lệ cậu quá tường ra ngoài, vừa leo được một nửa đường thì rút chân xoay về, biến sắc một giải pháp kỳ lạ, hỏi gì ko nói.

*
Cậu nhỏ nhắn đã từng chơi điện tử phần đông nơi, phần đa lúc (ảnh: Nguyện Ước).

Từ đó, cậu nhỏ xíu nghiêm túc học hành, ko lên mạng nữa. Học viên cùng lớp rất nhiều đồn nhau, chắc rằng cậu bé xíu đã gặp gỡ ma.

Sau đó, cậu nhỏ nhắn thi đỗ vào trong 1 trường đh nổi tiếng. Ngày nọ, bạn cũ của cậu hỏi cậu vụ việc năm xưa. Cậu bé xíu im yên hồi lâu cùng kể lại. Hôm đó, phụ vương cậu sở hữu tiền sinh hoạt giá tiền cho con, do tiếc chi phí thuê công ty trọ đề nghị đã ngủ xung quanh cổng trường.

Câu chuyện cảm động thứ 6

Cha mắc bệnh dịch Alzheimer, trí nhớ càng ngày càng kém, thậm chí là không nhận ra con trai.

Cậu con trai đưa ông đi ăn cơm. Khi trên đĩa còn lại hai mẫu sủi cảo, phụ vương cậu cần sử dụng tay gắng lên và bỏ vào túi.

Hãy yêu thương cha mẹ khi còn hoàn toàn có thể (ảnh: tinhhoa)

Cậu con trai ngẩn bạn không thể hiện lời.

Cha cậu nói: “Cái này nhằm phần cho đàn ông tôi, nó thích ăn uống nhất là món này“.

Theo thời gian, bố mẹ chúng ta đang già đi, sẽ mắc bệnh. Tuy vậy cho cho dù họ quên bản thân là ai, quên mang vớ cả. Nhưng chưa bao giờ quên yêu thương bé cái.

Câu chuyện cảm động thứ 7

Trước lúc cô trở về viếng thăm nhà, luôn luôn gọi điện mang đến cha: “Cha ơi, phụ thân có cần gì không?”

Cha cô đáp: Dùng ko hết. Lãng phí tiền làm cái gi con?

Từ đó, cô luôn về tay không.

Lần nọ, khi đi công tác, suy nghĩ rằng thân phụ thích uống rượu, nên chọn mua một chai với về.

Xem thêm: Luyện Thi Đại Học Môn Anh (Pen, Luyện Thi Tốt Nghiệp Thpt Môn Tiếng Anh (Pen

Một năm sau đó, cô vô tình gặp gỡ cô hàng xóm sát nhà. Fan hàng làng mạc kể: “Chai rượu cô thiết lập cho cha. Phụ thân cô để giành uống cả một năm, gặp mặt được người nào cũng khoe đó là của đàn bà mua cho“. đôi mắt cô ươn ướt, sinh sống mũi cay cay.