(cya.edu.vn - tham gia viết bài xích cho tập truyện ngắn "Ai cũng có thể có một chuyện tình để nhớ")

Người phụ nữ của tôi, em không yêu tôi. Người đàn ông em yêu là một trong những cậu bé nhỏ bằng tuổi, cậu nhỏ xíu hay ho mà mỗi lần nhắc tên đôi mắt em lại hấp háy cười.

Bạn đang xem: Yêu đơn phương một cô gái

***

Chiều mưa...

Em là đứa phụ nữ kì lạ, khó khăn hiểu nhưng dường như chính dòng kì lạ, cực nhọc hiểu khu vực em khiến cho trái tim tôi lạc nhịp vào dòng ngày trước tiên ấy...

Tôi gặp gỡ em một chiều mưa rơi ăn năn hả, mưa cuối mùa nặng nề hạt cùng lạnh buốt. Một đứa đàn ông như tôi cũng phải so vai vì chưng lạnh. Đứng vào hiên nhìn mưa rơi, chẳng có vẻ như gì là thú vị cả, phiền toái nữa là đằng khác, vậy nhưng em cứ nhìn - như thể mưa có gì đó rất giỏi ho. Em nhỏ tuổi bé vào chiếc áo khóa ngoài to sụ, và đề xuất chăng vì vậy em ao ước manh hơn trong mắt tôi. Đôi bàn tay em khẽ vươn ra phía bên ngoài ban công. Mưa cuối mùa phần nhiều ngày ko gió, mưa ko hắt trên lối về. Đôi ngươi em khẽ nhắm lại như đang cảm giác điều gì đó thật nhẹ nhàng, cùng bình yên. Tôi không hiểu biết nhiều cái lạnh lẽo nao lòng ấy bao gồm gì lôi kéo mà một cô bé như em lại say sưa vào mưa như thế.

Bỗng em quay về phía tôi, tôi chả biết nên làm cái gi lúc này, vậy buộc phải đành đứng nhìn em cười:

- Mưa có gì giỏi ho nạm em? - Tôi thiếu hiểu biết mình lấy đâu ra kiêu dũng để bắt chuyện cùng với em.

- người yêu thì gồm đủ lôi kéo để ngắm nhìn mãi không anh? - Em không vấn đáp tôi, vắt vào sẽ là một thắc mắc vu vơ...

Mắt em hấp háy cười, tôi biết tôi đã lạc vào nơi nào đó trong chiều mưa - bao gồm em - trái tim tôi lệch nhịp.

*

Em - cô gái tôi yêu...

Em là một trong đứa phụ nữ thích mưa. Bởi em lãng mạn, mơ mộng với mưa cũng mơ mộng, hữu tình chẳng không giống em là mấy... ít nhiều lần em đưa tay ra ô của sổ hứng lấy đều giọt mưa đầu mùa vẫn tí tách, tí bóc tách rơi - vui nhộn với hồn nhiên như dòng tuổi 17 của em vậy. Em khẽ mỉm cười, hai con mắt em trong veo như khoảng trời xanh ngoài kia đã có mưa gội sạch. Một cảm tình - chiếc mùi vị ngơ ngơ của cảm xúc đầu đời đã phát sinh trong em... Với em vẫn muốn người ta dành một tình cảm quan trọng cho mình hệt như trong trái tim em lúc này, người ta cũng quan trọng như vậy. Khi ấy em thấy mưa có gì đấy hay hay. Em yêu thích ngắm mưa đều chiều tung học.

Sau này khi thân nhau hơn, em hay trầm ngâm với tôi rằng: "Con gái có mặt vốn dĩ vẫn gắn cùng với mưa vì con gái mơ mộng, xuất xắc suy tư, hay ngẫm ngợi và mưa cùng với thứ âm nhạc rơi trong không khí gần gụi, vào khoảng thời hạn chẳng thể nào gặp lại - là giây phút giao mùa bất chợt, là khoảng thời gian ngắn bình yên ổn về mang lại nhà hay dòng thời khắc phân chia tay... Tất cả, tất cả nghiễm nhiên vươn lên là nhân tố tiện lợi để cảm hứng nảy sinh, ko thôi khiến cho con fan ta nghĩ về ngợi, trầm tứ mà phụ nữ lại chính là KẺ giỏi NGHĨ NGỢI VÀ TRẦM TƯ. Đôi lúc tự hỏi lý do lại như thế, với rồi xong xuôi một chuỗi dài suy luận, ta phù hợp với câu vấn đáp "Vì con gái sinh ra vốn là như thế..."

Tôi cũng chỉ biết mỉm cười xòa bởi cái lưu ý đến già dặn có vẻ trẻ em của em...

17 tuổi đáng ra em buộc phải cười nhiều hơn, đùa những hơn, phá phách một tí, đậm cá tính một tí tuy vậy em của tôi trông lúc nào cũng bí ẩn và nhiều suy nghĩ. Đôi đôi mắt em trong ngần cơ mà sao xa xôi quá, tôi rất có thể đọc được vào ánh nâu ấm áp nơi em chút ngẫm ngợi, chút vu vơ nhưng không thể nào giải ưng ý được vẻ rét lùng lôi cuốn ở ngời đàn bà tôi trót yêu thầm. Em tôi ước ao manh là thay mà cũng cứng cỏi là thế. Em tôi nhỏ dại bé cùng với trái tim nhạy bén trước mọi lay động dù là nhỏ nhất của các cơn mưa, mặc dù thế tâm hồn em có không ít trắc ẩn mà thỉnh thoảng tôi vướng mắc một cô gái như em còn bao nhiêu kín trong cuộc sống mình.

Người nam nhi em yêu...

Người phụ nữ của tôi, em ko yêu tôi. Người đàn ông em yêu là một trong cậu bé nhỏ bằng tuổi, cậu nhỏ bé hay ho mà mỗi lần nhắc tên đôi mắt em lại hấp háy cười.

Cảm xúc đầu đời của em tuyệt vời tinh khôi và trong lành như giọt sương sớm ứ trên cành lá. Em của mình mộng mơ là thế, và chắc rằng tình yêu thương của em cũng khá được vẽ nên là sắc màu ngọt ngào, không chút nghi ngờ. Em tôi yêu-tôi lần khần có nên gọi đó là tình yêu, bởi em còn ngu ngơ lắm.

"Đi mặt cậu ấy, em lo âu, đôi bàn tay em cứ thế chặt vào nhau, môi mấp thứ chẳng thành lời...

Đi bên đồng đội ríu rít như bé chim chích xin chào hè rực nắng...

Em dịu dàng, em dìu dịu như làn sương sớm mỏng manh manh mặt cậu ấy...

Còn mặt anh, em con trẻ con, em mít ướt, em dễ dãi bị tổn thương...

Em nói em đam mê mưa, mưa gột rửa các nỗi ảm đạm trong em...

Em cũng nheo mắt cười cợt rằng anh là nắng mặt em, còn cậu ấy là gió thỏi khuất em...

Nắng nhàn nhạt, lúc nào thì cũng bên em vỗ về...

Nhưng gió làm cho em khẽ cười đa số ngày gió đén, gió thật khó nắm bắt và em thấy gió có không ít thứ giỏi ho..."

Ấy vậy mà... Cơn gió ấy làm cho em tôi khóc các quá, tựa như các chiều mưa rả rích mãi ko thôi. Tôi không bắt gặp em khóc, càng quan yếu đến bên em thời gian này. Thiếu nữ tôi yêu, em thừa dỗi muốn manh. Tình yêu quãng đời đầu của em đẹp như ánh nắng mùa đông ấm áp, thứ tia nắng "nhàn nhạt" tuy vậy lúc nào cũng đong đầy sự thanh khiết với trong lành. Gồm chăng, bao gồm chăng đông quá lạnh giá, mưa quá giá lạnh khiến trái tim vốn dĩ mỏng manh của em đột co thắt do ngột ngạt. Em tôi, em tinh tế cảm, em tốt suy tư, đa số điều từng làm cho em quan trọng trong tôi tuy thế sao tiếng tôi ghét thừa đỗi.

Tôi ghét đứa con gái nhạy cảm như em quá dễ bị tổn thương, không có chức năng tự vệ.

Tôi ghét đứa con gái hay suy tứ ngẫm ngợi như em dễ dàng buồn, dễ bị tác động ảnh hưởng bởi thứ xúc cảm tiêu cực không nên có.

Tôi ghét đứa con gái bé dại bé, tí hon nhom giỏi khóc nhè như em, nước đôi mắt của em làm cho tim tôi lạc nhịp. Một chút đau, một chút ít buồn, một chút ghen, một chút hờn, và mẫu tình yêu thương vô vọng trong tôi...tất cả vẫn vây rước tôi.

Tôi ghét cái mỏng mảnh manh chỗ em khiến tôi lúc nào có muốn bảo vệ.

Tôi ghét cô gái của tôi như thế sao? Tôi hoàn toàn có thể ghét em như thế sao?

*

Những khi lòng em ngổn ngang nhiều suy nghĩ, em lại nhắn tin cho tôi. Chắc hẳn rằng điều đó đang trở thành thói thân quen của cô nàng 17 tuổi đã-một-lần-bị-tổn-thương ấy. Em gọi smartphone cho tôi mỗi lúc "bỗng dưng" em thấy buồn. Với rồi em sẽ hát cho tôi nghe một đoạn, một đoạn em thích dẫu vậy lại khiến cho tim tôi nhức buốt:

"Đã có những lúc em ước yêu cầu chi đừng nên yêu anh

Để bây giờ em phải xa anh .. Buộc phải ôm nỗi nhớ

Người như mây gió phía cuối chân trời.

Nỡ quên đi mau hầu như lời

Lời hứa đang mãi em ở trong tâm địa đã quên rồi

Anh đã hết nhớ cho em..."

Tôi nghe giờ đồng hồ em – thiếu nữ bé nhỏ tuổi của tôi-em vẫn khóc, nước mắt em đã rơi, ướt nhòe hai con mắt nâu vào trẻo tôi yêu, ướt váy đầm đôi má hồng tôi thì thầm thương, với ướt cả nhỏ tim đang yêu ớt run lên vị trí em. Cùng em cũng đều có nghe chăng tiếng con tim tôi sẽ lặng đi như vậy nào...

Em bảo em ghét mưa, em không còn yêu mưa nữa. Mưa làm em thấy quá lạnh lẽo lẽo, vượt cô đơn. Em đã từng xòe tay ngắm gần như giọt mưa khiêu vũ nhót. Em đã có lần đi trong mưa suốt tuyến đường từ trường về nhà cùng loại ô hồng màu nắng. Em đã từng kể mang đến tôi nghe về những cơn mưa rào ngày hạ, những trận mưa bụi ngày thu cùng cả mẫu lất phất réo rắt của một chiều mưa mùa đông cuốn hút em cầm nào. Em của tôi, em tôi ghét mưa được sao? Em hòa mình vào mưa, nếm trải toàn bộ cái buốt rét len lỏi sâu thẳm từ rất nhiều giọt vô tình lộp độp trên vai em, tóc em, trên hai con mắt đã sưng do khóc vượt nhiều. Nước mắt em rơi, rét hổi, chảy dài trên đôi gò má đã trắng bệch vị lạnh. Đơn giản vì đi vào mưa, không một ai thấy em khóc, không một ai thấy nước mắt em, bao gồm chăng chỉ bản thân em vẫn cười thiết yếu mình, và gồm chăng cũng chỉ tất cả mưa new đang khóc thuộc em. Em vẫn thế, cứng đầu bướng bỉnh đến đáng ghét.Không ít đêm em gấp vùi sâu mình trong dòng chăn dày, không có ai thấy em khóc, không người nào biết rằng em tôi đã nằm đó rấm rức khóc cho một chuyện tình đã qua. Em vẫn hay khiến cho người khác nhức lòng vày mình như thế. Em tôi còn quá ngu nghếch ở chiếc tuổi 17 lắm ảo tưởng của em.

...

Đêm cuối đông.

Em vẫn thổn thức trước góc cửa tôi. Phải làm những gì với em tôi đây? tín đồ em ướt sũng, em lại làm cái gi thế này hả con nhỏ xíu ngốc?

Em từ hành hạ bản thân mình cố kỉnh sao?

Em suýt nữa lả tín đồ đi vị lạnh. Tôi phải làm thế nào đây? Chỉ bản thân em nhức thôi sao?

Tôi xốc tín đồ em lại, em tiếp tục khóc, tôi thấy ghét những giọt nước mắt nơi em, tôi ghét đứa phụ nữ mềm yếu tôi sẽ ôm trong lòng. Em vô tình tàn ác với tôi. Sự nhạy bén cảm sở tại của em đâu rồi? Lẽ nào, em chưa bao giờ nhận ra tình cảm nơi tôi? hợp lí vì Gió quá hay ho mà lại Nắng sẽ nhạt màu?

- Em đừng tất cả khóc trước phương diện anh! Anh xin em đấy!

Tiếng em mức lên nghèn nghẹn.

- Em của anh đâu rồi? Đứa phụ nữ trẻ con, hồn nhiên của anh ý trước cơ đâu rồi? Em khóc hoàn toàn có thể đưa fan đó trở trở về bên cạnh em được sao? Em khóc thì người đó sẽ lại yêu thương em hay sao? có tác dụng ơn, em tỉnh lại, tỉnh giấc lại đi.

Tôi khó chịu lay vai em, song bờ vai bé nhỏ mà tôi từng mong bảo vệ, từng ý muốn ôm trọn vào lòng để chở che. Em ngước hai con mắt ngấn nước chú ý tôi, em rét lùng:

- Anh là gì của em? Là bạn em? Là anh trai của em? xuất xắc là tình nhân em? Anh...là gì chứ? Là gì chứ?...

Em đứng dậy, bình tĩnh, bình tâm trong sự vô hồn. Tôi bị tiêu diệt lặng, tôi bao gồm là gì của em đâu. Anh trai ư? Tôi đồng ý làm anh trai của em để có thể quan tâm em, lắng nghe em mà không phải lo lắng một ngày em sẽ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi. Ấy vật dụng mà ngay trong khi này, lúc em chạy vào trong cơn mưa tăm tối ngoại trừ kia, tôi đang đứng bất lực và khổ cực thế này. Tôi là gì, là gì so với em? Tôi vẫn tốt tự hỏi mình như thế. Em tình cờ bước vào cuộc sống cô quạnh của tôi, gieo vào đó đa số nốt tươi sáng trên khuông nhạc vốn rất nhiều âm trầm bi quan bã. Cùng giờ, em bước tiến mà quán triệt tôi cơ hội níu kéo, không có thời cơ nói thành thật mình. Tôi cần yếu trách em, càng không thể trách người con trai làm em khóc. Có chăng thời cơ vụt qua tay là vì tôi ko cam đảm vậy lấy... Bao gồm chăng tình yêu 1-1 phương của mình đã vừa bị tiêu diệt lặng vì sự nhút nhát vị trí tôi...

*

Không gian cũ

Trời lại không nguôi thổn thức cùng với những cơn mưa dài lê thê, một đêm lạnh se sắt. Đứng nhìn mưa rơi địa điểm mái hiên lớp học, tôi lưu giữ em cồn cào. Hai năm về trước, tôi gặp mặt em cũng chủ yếu nơi đây. Loại khoảnh tương khắc trái tim tôi ngơ ngẩn lệch nhịp, loại khoảnh khắc cô gái bé nhỏ tôi yêu lao vào cuộc đời tôi. Em vẫn luôn là tình yêu địa điểm tôi. Tôi nợ em một lời tỏ tình, tôi nợ em một bờ vai, tôi nợ em một vòng tay, một chiếc ôm, nợ em đông đảo yêu yêu quý lẽ ra tôi buộc phải trao em-người phụ nữ tôi yêu.

- người yêu thì có đủ thu hút để ngắm nhìn mãi ko anh?

Giọng nói nóng áp, trong xanh ấy bao lâu tôi đang không được nghe. Dáng vẻ người bé dại nhắn ấy bao thọ rồi tôi không trông thấy. Em vẫn đứng trước mắt tôi, chiếc áo khoác to sụ-em bé dại bé, dòng ô màu hồng nỗ lực trên tay với dáng người nhỏ dại nhắn, đôi mắt nâu của em lại đang hấp háy cười-với tôi.

- tình nhân thì tất cả đủ lôi kéo để ngắm nhìn mãi không anh? Em tôi lại đậm chất ngầu hỏi vu vơ như thế.

Em chạy tới, len đôi tay nhỏ dại nhắn bao bọc lấy tôi. Con tim tôi lại chuệch choạc bởi em nữa rồi.

Nhật kí ngày...tháng...năm...

Xem thêm:

Nhật kí của cô bé 17 tuổi

Ngày ấy em hồi hộp trước anh, hồi trước em vờ vu vơ hỏi anh chỉ là em giấu đi nhịp tim em lệch lạc. Giây khắc anh chú ý em, em biết cảm hứng nơi trái tim em là thật. Nhưng lý do ngày em nói có người yêu em, anh ko níu lấy tay em? lý do anh ko mắng em do em dại dột nghếch như thế? Em khóc chẳng buộc phải vì tín đồ ấy bỏ em đi, em khóc bởi vì cái đứa ẩm ương như em lại đang làm tổn hại người đang yêu thương mình. Cậu ấy không tồn tại lỗi, tình yêu làm những gì có lỗi, có chăng tại con bạn ta không là duyên là phận cơ mà thôi. Em rời khỏi anh để hiểu được em lưu giữ anh cố gắng nào. Em chọn cách rời xa anh để em biết cùng với em, anh đặc biệt ra sao. Anh nói em dại dột nghếch. Là anh ngốc nghếch giỏi tại em lẩn thẩn nghếch khi anh mãi chẳng phân biệt tình cảm chỗ em?

Tôi ôm em vào lòng, ôm mẫu dáng hình thân thiết ngày nào. Là em của tôi hay sao?

Em lại vờ giận dỗi:

- không tồn tại gì nhằm nói với em à anh trai ngốc?

- chưa hẳn anh trai!

- Chứ là gì? - Em vẫn ngang bướng hếch dòng mũi chẳng cao mấy vặn vẹo hỏi lại tôi.